MẸ ĐIÊN HAY "NGƯỜI ĐÀN BÀ NGẨN NGƠ"
Người đàn ông ốm yếu què quặt do bị nổ mìn ở bãi khai thác đá làm anh ta không thể lấy được vợ cho dù đã gần bốn mươi. Anh là người đàn ông duy nhất trong gia đình, trong dòng tộc, họ trông chờ ngày anh lấy được vợ, đẻ được con để xóa đi lời nguyền xui xẻo đeo bám, Người mẹ già và người thím ruột đều héo hắt vì anh, ba con người cùng cực ấy cứ sống câm lặng trong ngôi nhà tồi tàn cho đến một hôm người mẹ đi bắt về một cô gái. Tóc dài, ưa nhìn trắng trẻo, có sức vóc hơn người với ý định cưới cho anh làm vợ, nhưng chớ trêu thay cô gái đó lại là một người … điên.
Trong hoàn cảnh ấy người đàn ông chẳng còn cách nào khác là chấp nhận cho xong, với điều kiện người điên đẻ được một cái là đuổi đi luôn. Cái gật đầu trong nước mắt và đau đớn ấy được các thầy mo nhanh chóng làm lễ “Vu quy” cho hai kẻ không bình thường, một người què quặt tật nguyền cùng với một người nửa điên nửa dại.
Nhưng cuộc sống vẫn không bình lặng với gia đình họ, khi mà cái gia đình chắp vá cọc cạch ấy thêm một đứa con. Và đói ngèo vẫn theo đuổi họ triền miên khiến gia cảnh lâm vào chỗ cùng quẫn. Nhà vốn đã ngèo thế, giờ thêm mấy miệng ăn, một người điên và một đứa bé. Người lớn còn có thể nhịn chứ trẻ con thì không thể, vì thế cực chẳng đã bà mẹ đành phải gạt nước mắt đuổi người điên ra khỏi nhà. Người mẹ điên đau đớn cùng cực ra hiệu chỉ dám ăn mỗi ngày nửa bát cơm thôi, với hy vọng không bị đuổi đi. Song cái mong ước viển vông chẳng bao giờ được chấp nhận bởi gia đình họ không muốn đứa trẻ cũng bị lây bệnh thần kinh, cũng bị nhiễm … máu điên. Cùng đường nên người mẹ điên chỉ xin được ôm lấy đứa trẻ, được bế lấy con của mình lần cuối rồi thập thễnh ra đi …
Trải qua bao năm sau, thằng bé con đã lớn và đã học ở trường làng, với lý lịch mẹ bị tai nạn đã chết. Nhưng bạn bè làng xóm lại tiết lộ rằng nó vẫn có một người mẹ và đã bị đuổi đi vì có bệnh điên. Thằng bé kiên quyết về chất vấn bà nội vào bố đúng vào lúc người đán bà trở lại … tìm con.
Nó vui sướng nghẹn ngào đến trào nước mắt khi biết rằng mình cũng có một người mẹ, song nó cũng vô cùng thất vọng khi nhìn thấy bộ dạng của người mẹ điên lúc quay về. Nó phản kháng dữ dội và kiên quyết không nhận người đàn bà ấy, trong khi đó vì day dứt, vì ân hận, cả người chồng lẫn bà mẹ đón người điên trở lại nhà như một thành viên trong gia đình.
Nhưng sóng gió tội tình vẫn không buông tha họ. Với mong muốn dậy bảo cho người điên làm những việc đơn giản giúp để đỡ gia đình, nhưng với tâm trí của một người ngẩn ngơ, người đàn bà điên ấy đã làm hỏng hết việc này đến việc khác, và gây ra biết bao tai họa, bao nhiêu tội tình đòn roi là bấy nhiêu vết sẹo còn in trên thân thể, ghi dấu cả một kiếp đọa đầy, thằng bé con chỉ thêm ngày một căm ghét mẹ, một người chỉ làm cho nó xấu hổ và tủi nhục.
Cho đến một hôm bà nội sai người điên đón con lúc tan trường khi trời mưa gió, gặp đúng lúc bọn trẻ đang miệt thị chế riễu và đánh đập con mình, người điên như một “đại hiệp” lúc ấy đã băng mình nhẩy vào cứu con, đánh cho lũ trẻ thừa sống thiếu chết, kể từ lúc ấy thằng bé mới gọi mẹ những tiếng đầu tiên, bao nhiêu tình cảm yêu thương dồn nén nay vỡ òa, mẹ con thương nhau vô hạn. Nhưng cũng chính vì hôm đó, một lần nữa người mẹ điên lại gây tai họa bởi đứa trẻ bị đánh chính là con của một bà trùm mỏ quặng ở trong vùng. Thế là một lần nữa, người chồng phải đánh đòn vợ trước mặt người có thế lực hòng mong được tha tội cho gia đình …
Trải qua bao nhiêu biến cố, con trai người điên đã lớn, và đã bước chân vào trường đại học, trong những năm tháng đèn sách, tuy gia cảnh ngèo thế, song nó vẫn được gia đình tiếp tế đồ ăn thức uống, và người có nhiệm vụ băng qua hai mươi cấy số đường rừng để tiếp lương chính là người mẹ điên của nó. Trong một lần đến thăm con, người điên đã cho nó mấy quả đào rừng, khoe là tự tay hái được, thằng bé ăn cứ tấm tắc khen ngon mãi.
Cho đến một hôm người mẹ điên đi tiếp tế cho con mãi không thấy trở về, cả nhà hớt hải chạy lên trường tìm kiếm, nhưng sự thực là người điên đã về ngay sau đó. Họ linh cảm có điều chẳng lành và bổ đi tìm. Khi đến một đoạn đường có những cây đào dại mọc ở ven đường, người con mới sực nhớ nói rằng : Hôm trước mẹ điên có cho mấy quả đào rừng, ăn thấy rất ngọt. Cả nhà chia nhau tìm kiếm và phát hiện có một cành đào bị gẫy, vết gẫy trên thân cây vẫn còn mới nguyên, nhưng phía dưới lại là một cái … vực sâu.
Lo lắng, hoang mang, tìm kiếm và cuối rồi cùng thì họ cũng tìm thấy người mẹ điên, nhưng bà đã vĩnh viễn ngủ yên dước khe núi, xung quanh vẫn còn vương vãi mấy quả quả đào rừng …
*****
Đây là Tiết mục được dàn dựng để dự thi Hội diễn Sân khấu Chuyên nghiệp toàn quốc năm 2009 ( Tháng 9/2009 tại thành phố Hồ Chí Minh ) của Hội nghệ thuật Nhân đạo Hà Nội. Đêm Tổng duyệt đã thực sự chinh phục người xem bởi sự chân thực và xúc động mãnh liệt, cũng như nó đã từng gây "sốt" cách đây hai năm toàn Trung Quốc.
Tác giả và đạo diễn : NSƯT Tuấn Hải
Hoạ sỹ : NSƯT Tất Ngọc
Nhạc sỹ : Đặng Hữu Phúc
Biên đạo múa : Tạ Vũ Thu
Với các Nghệ sỹ tham gia biểu diễn :
Bà Đất : NS Ngọc Bích
Cát : NS Thanh Dương
Sỏi : NSƯT Tuấn Hải
Mẹ điên : NSƯT Thu Quế
Bà Thím : NS MInh Phương
Bà Trùm Mỏ quặng : NS Lưu Lan Hương
Cùng các Diễn viên : Xuân Bình, Duy Tùng, Ngọc Ánh, Ngọc Sơn, Thu Huệ, Việt Dũng và Vi Trang biểu diễn






































Ma két Progame của vở diễn


Khi Tuấn Hải thử vai cậu bé

